 |
Thúc Ông Cáo Quỳ Cửa Công


 |
| 1385. |
Nửa
năm hơi tiếng vừa quen,
Sân
ngô cành biếc đã chen lá vàng.
Giậu thu vừa nảy giò
sương,
Gối yên
đã thấy xuân đường đến nơi. |
1390. |
Phong lôi
nổi trận bời bời,
Nặng lòng ăm ắp tính bài phân chia.
Quyết ngay biện bạch một bề,
Dạy cho má phấn lại về lầu xanh.
Thấy lời nghiêm huấn rành rành, |
1395. |
Đánh
liều sinh mới lấy tình nài kêu.
Rằng:Con biết tội đã nhiều,
Dẫu rằng sấm sét búa rìu cũng cam.
Trót vì tay đã nhúng chàm,
Dại rồi còn biết khôn làm sao đây. |
1400. |
Cùng
nhau vả tiếng một ngày,
Ôm cầm ai nỡ dứt dây cho đ ành.
Lượng trên quyết chẳng thương tình,
Bạc đen
thôi có tiếc mình làm chi.
Thấy lời sắt đá tri tri, |
1405. |
Sốt
gan ông mới cáo quì cửa công.
Đất bằng nổi sóng đ ùng đ ùng,
Phủ đường sai lá phiếu hồng
thôi tra.
Cùng nhau theo gót sai nha,
Song song vào trước sân hoa lạy quì. |
1410. |
Trông
lên mặt sắt
đen sì,
Lập nghiêm trước đã ra uy nặng lời:
Gã kia dại nết chơi bời,
Mà con người thế là người đong đưa.
Tuồng chi hoa thải hương thừa, |
1415. |
Mượn màu son phấn đánh lừa con đen.
Suy trong tình trạng nguyên đơn,
Bề nào thì cũng chưa yên bề nào.
Phép công chiếu án luận vào,
Có hai đường ấy muốn sao mặc mình: |
1420. |
Một là cứ phép gia hình,
Hai là lại cứ lầu xanh phó về. |
 |
|
 |
|