 |
Lời Tiễn Biệt Của Vương Bà Với Thúy Kiều


 |
| |
Vương
bà nghe bấy nhiêu lời,
Tiếng oan đã muốn vạch trời kêu
lên.
Vài tuần chưa cạn chén khuyên, |
895. |
Mái
ngoài nghỉ
đã giục liền ruổi xe.
Xót con lòng nặng chề chề,
Trước yên ông đã nằn nì thấp cao:
Chút thân yếu liễu thơ đ ào,
Dớp nhà đến nỗi dấn
vào tôi
ngươi. |
900. |
Từ
đây góc bể bên trời,
Nắng mưa thui thủi quê người một thân.
Nghìn tầm nhờ bóng tùng
quân,
Tuyết sương che chở cho thân cát đằng.
Cạn lời khách mới thưa rằng: |
905. |
Buộc
chân thôi cũng xích thằng nhiêm trao.
Mai sau dầu đến thế nào,
Kìa gương nhật nguyệt nọ dao quỉ thần!
Đùng đ ùng gió giục mây vần,
(*)
Một xe trong cõi hồng trần
như bay. |
910. |
Trông
vời gạt lệ chia tay,
Góc trời thăm thẳm đ êm ngày đăm đăm.
Nàng thì dặm khách xa xăm,
Bạc phau cầu giá
đen rầm ngàn mây.
Vi lô san sát hơi may, |
| |
Một trời thu để riêng ai một người. |
|
 |
|