 |
| |
Xiết
bao kể nỗi thảm sầu!
Khắc canh
đã giục nam lâu mấy hồi. |
780. |
Kiệu hoa đâu đã đến ngoài,
Quản huyền đâu đã giục người sinh ly.
Đau lòng kẻ ở người đi,
Lệ rơi thấm đá tơ chia rũ tằm.
Trời hôm mây kéo tối rầm, |
785. |
Dầu
dầu ngọn cỏ đầm đầm cành sương.
Rước nàng về đến trú phường,
Bốn bề xuân khoá một nàng ở trong.
Ngập ngừng thẹn lục e hồng,
Nghĩ lòng lại xót xa lòng đòi phen: |
790. |
"Phẩm tiên rơi đến tay hèn,
"Hoài công nắng giữ mưa gìn với ai!
Biết thân đến bước lạc loài,
Nhị đ ào thà bẻ cho người tình chung.
Vì ai ngăn đón gió đông, |
795. |
Thiệt lòng khi ở, đau lòng khi đi.
Trùng phùng dù họa có khi,
Thân này thôi có còn gì mà mong.
Đã sinh ra số long đong,
Còn mang lấy kiếp má hồng được sao? |
800. |
Trên
yên sẵn có con dao,
Giấu cầm nàng đã gói vào chéo khăn.
Phòng khi nước đã đến chân,
Dao này thì liệu với thân sau này.
Đêm thu một khắc một chầy,
(*) |
805. |
Bâng
khuâng như tỉnh như say một mình.
Chẳng ngờ gã Mã Giám Sinh,
Vẫn là một đứa phong tình
đã quen.
Quá chơi lại gặp hồi đen,
Quen mồi lại kiếm ăn miền nguyệt hoa. |
 |
|
 |
|